Nước miếng

nước miếng

Nước miếng Là yếu tố quan trọng cho sự lưu trữ và dễ chịu khi mang phục hình. Đôi khi một số người tiết nhiều nước miếng lúc bắt đầu mang phục hình, đó là do các tuyến niêm mạc khẩu cái bị kích thích bởi sự hiện diện của phục hình, tiết ra các chất nhầy tích tụ bên dưới bản nền khẩu cái và ảnh hưởng đến sự lưu giữ. Hiện tượng này thường tạm thời và sẽ tự nhiên cải thiện về sau. Thiếu nước miếng thì bất lợi hơn. Dự hậu của phục hình không thuận lợi vì khó chịu, kém lưu giữ, niêm mạc đau, vệ sinh khó, hiện tượng nhiễm trùng.

 Tất cả những cấu trúc giải phẫu trên đều có ảnh hưởng đến sự hiệu quả của phục hình. Hiệu quả của phục hình phụ thuộc ba yếu tố cầu cơ học căn bản liên quan trực tiếp đến chất lượng của dấu, đó là:


-         Sự nâng đỡ, có liên quan trực tiếp đến diện tích bề mặt tiếp xúc với phục hình (sự nâng đỡ định lượng) và những yếu tố giải phẫu thuận lợi bao gồm những triền dọc giữ vững (sự nâng đỡ định tính).

-         Sự lưu trữ phụ thuộc vào chất lượng của vành khít và vành khít dưới lưỡi ghi được khi lấy dấu lần hai, sự lưu giữ cũng tùy thuộc vào sự khít sát. Sự khít sát ấn định độ mỏng của lớp nước miếng.

-         Sự vững ổn tùy vào thể tích của nền phục hình có phù hợp với sự di động của các cơ quan cận phục hình, liên quan với việc lên răng và những bề mặt láng giữ vững thích hợp.


Mô che bề mặt tựa cũng như cơ quan cận phục hình đóng vai trò quan trọng trong sự lưu giữ và nâng đỡ phục hình, trong việc thiết lập kích thước dọc đúng và sau cùng trong phục hồi thẩm mỹ. Khi bị nén dưới những phục hình cũ không cân bằng, mô bị di chuyển và mất bề dầy sinh lý cùng tính đàn hồi. Tính đàn hồi và độ dày này là chủ yếu quyết định cho tính chất cơ học và sinh học của phục hình. Cần chuẩn bị mô trước khi làm phục hình tháo lắp toàn hàm hay từng phần để đạt được một phục hồi giải phẫu - sinh lý, bền bỉ về mặt cơ học và sinh học. Việc chuẩn bị mô cho phép ghi dấu các mô trong vị trí gần vị trí chức năng sinh lý. Việc này cũng liên quan đến các mô che của cơ quan cận phục hình. Môi và má của người mất răng lâu chưa từng mang hàm có sự thâm nhiễm tế bào. Ở má, sự thâm nhiễm này làm thu nhỏ khoảng trống thụ động hữu ích dành cho phục hình, gây cắn má ở vùng răng sau.


Vì vậy trước khi quyết định điều trị, cần sửa đổi phục hình cũ hoặc làm phục hình chuyển tiếp. Phục hình cũ được sửa đổi bằng cách:

-       điều trị các lỗi ở khớp cắn

-         Mài giảm tại những vị trí đau nhất, đánh dấu nhờ một loại kem phát hiện thích hợp (Coltènne pressure spot indicator, @1)

-         Đệm hàm với vật liệu dẻo chậm đông (Hydrocast, @2; Fitt de Kerr, @3), việc đệm hàm với vật liệu này giúp sửa đổi dần tình trạng bề mặt niêm mạc và gia tăng thể tích cho phục hình.

-         Xác minh và sửa đổi dần dần kích thước dọc bị sai

-         Kích thích bề mặt tựa bằng cách dùng một bàn chải mềm xoa nắn.


Phục hình chuyển tiếp là phục hình dành để cải thiện những tình trạng giải phẫu à sinh lý các cấu trúc miệng của bệnh nhân để đảm bảo cho họ có một phục hồi thẩm mỹ, chức năng và phát âm. Có mục đích giúp cho việc gắn hàm được dễ dàng và bệnh nhân thích nghi nhanh chóng .

Khi việc chuẩn bị mô đã đạt được tất cả những mục tiêu trên, có thể an tâm hơn để lấy dấu. Có hai vấn đề được đặt ra cho việc lấy dấu:

-         Có được bản sao các mô không di động hay bề mặt tựa chủ yếu

-         Ghi được sự hoạt động của vùng uốn cong của niêm mạc tự do nằm kế bề mặt tựa chủ yếu.

Hai yêu cầu này đòi hỏi cần có hai giai đoạn lấy dấu để có mẫu làm việc chính thức, trên đó sẽ làm nền hàm: lấy dấu sơ khởi và lấy dấu lần hai.

Tin cùng chuyên mục