Sửa chữa

hàm giả tháo lắp

Tùy theo những than phiền của bệnh nhân sẽ thăng bằng hóa và sửa chữa thư cấp. Thật vậy, sự lún hàm làm cho tương quan khớp cắn ít nhiều khác vớinhững ngày đầu. Thăng bằng hóa khớp cắn trong những giai đoạn sau phái đạt được mục tiêu là có được sự thăng bằng ở tương quan tâm cũng như có những điểm chạm thăng bằng khi hàm dưới thực hiện những vận động khác.

Thường sau khi mang hàm hai, ba ngày, bệnh nhân có những than phiền nào đó. Những than phiền này thường là đau phải được loại bỏ chúng nếu không bệnh nhân sẽ mất tin tưởng. Có thể là đau toàn thể hoặc đau tại chỗ.

1. Đau toàn thể

Đau toàn thể ở hàm trên và hàm dưới có thể do khớp, cơ hay niêm mạc.

Đau toàn thể thường do sai lầm trong việc xác định kích thước dọc hoặc sự phân phối lực nhai không tốt. Ớ những bệnh nhân lớn tuổi những lỗi này có thể gây nên hội chứng đau-loạn năng bộ máy nhai. Hội chứng này có đặc điểm là đau tại chỗ hay lan tỏa, vận động hàm bị giới hạn hay lệch, mất lực nhai hay cảm giác mỏi, tiếng kêu khớp, tình trạng bán trật khớp, khóa khớp .

Đau cơ  hai bên là dấu chứng của sai kích thước dọc, đau cơ một bên biểu lộ tương quan tâm không đúng.

Đau niêm mạc với cảm giác cháy bỏng có thể liên quan tới sự tiết ít nước miếng, hoặc do nấu nhựa nhanh làm nước nhựa không thoát hết, hoặc do dị ứng liên quan tới sắc t màu của nướu giả.

2. Đau tại ch

Thường do:

-         Nền hàm quá dài,

-         Chèn ép các thắng,

-         Thiếu thăng bằng khớp cắn,

-         Cắn má do sắp răng sai (không đủ độ cắn phủ vùng răng sau),

-         Gai xương hoặc sông hàm không đều.

Sự tái thích nghi về chức năng ít khi được nêu lên trong lãnh vực phục hình toàn hàm; rất thường không được quan tâm đến khi đã qua giai đoạn thăng bằng hóa và điều trị đau. Thật ra, bệnh nhân cần sự tái huấn luyện thực sự, giống như bất kỳ phục hình nào của cơ thể con người. Tuy nhiên, chúng tôi không nói sâu về phần này, chỉ muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc “tiếp tục theo dõi bệnh nhân”.


KẾT LUẬN

Thực hiện phục hình toàn hàm là một công việc khó, đòi hỏi nhiều khả năng cũng như sự trung thực. Nếu bác sĩ có khả năng làm ra những “công cụ” thích hợp với cuộc sống hằng ngày của bệnh nhân thì chúng vẫn là những vật lạ, chỉ phục hồi phần nào những chức năng đã mất. Về mặt tâm lý, vì đây là hàm tháo lắp, nên bệnh nhân biết là mình mất hết răng mỗi khi tháo hàm ra. Việc khơi lại hàng ngày tật nguyền này gây tổn thương về tâm lý không bao giờ lành . Tuy nhiên vai trò của người thầy thuốc răng miệng là làm mọi cách để phục hình đủ đẹp, thoải mái và phù hợp với hình ảnh mà bệnh nhân mong muốn.

Tin cùng chuyên mục