Tiếp xúc với bệnh nhân và khám lâm sàng

Tiếp xúc với bệnh nhân và khám lâm sàng

1. Hỏi

Việc hỏi về tiền sử bệnh nhân rất quan trọng vì tạo sự tin tưởng qua lại giữa bệnh nhân và bác sĩ. Đó là giai đoạn đầu tiên của giai đoạn đầu tiên của chuẩn đoán; để thực hiện tốt công việc này , cần có sự quan tâm và nhiều thời gian.

Vấn chuẩn cho biết :tuổi, nghề nghiệp, tình trạng sức khỏe chung, phục hình cũ cũng như thái đọ tâm lý của bệnh nhân.

Hỏi

Việc hỏi và tiền sử bệnh nhân rất quan trọng vì tạo sự tin tưởng qua lại giữa bệnh nhân và bác sĩ. Đó là giai đoạn đầu tiên của giai đoạn đầu tiên của chuẩn đoán; để thực hiện tốt công việc này , cần có sự quan tâm và nhiều thời gian.

Vấn chuẩn cho biết :tuổi, nghề nghiệp, tình trạng sức khỏe chung, phục hình cũ cũng như thái đọ tâm lý của bệnh nhân.

Tuổi

Điều quan trọng là cần phân biệt tuổi của bệnh nhân và tuổi mất răng. Lớn tuổi không luôn luôn có nghĩa là suy thoái về thể chất, hơn nữa, chính tuổi bề ngoài của bệnh nhân mới đáng kể[28]. Mặt khác, khi điều trị phục hình , tuổi của bệnh nhân không quan trọng bằng tuổi mất răng, nghĩa là bệnh nhân đã mất răng bao lâu và cuộc sống bị ảnh hưởng từ lúc nào?

Ghi chú

Mất răng càng lâu, sống hàm càng tiêu nhiều. Mất răng xảy ra ở bệnh nhân tuổi càng trẻ, tiêu xương càng nhiều.

Nghề nghiệp

Nghề nghiệp cũng như áp lực xã hội khiến bệnh nhân không muốn xuất hiện khi không có răng. Một số bệnh nhân tiếp xúc với công chúng đòi hỏi phục hình phải vững và dính.

Tình trạng sức khỏe chung

Phải và có thể biết tình trạng sức khỏe của bệnh nhân, qua thuốc men và bệnh nhân dùng. Một số chứng bệnh như : mới chiếu xạ xương hàm trên và hàm dưới, bệnh tiểu đường, các chứng bệnh tim mạch và /hoặc hô hấp, rối loạn nội tiết, tình trạng lão suy có thể có ảnh hưởng trên điều trị phục hình.

Mới chiếu xạ xương hàm trên và hàm dưới

Với sự đồng ý của bác sĩ xạ trị và ít nhất là 6 tháng sau khi chiếu xạ mới có thể tính đến việc làm phục hình. Thật vậy, xương bị chiếu xạ không còn hệ thống bảo vệ, cần tránh gây tổn thương ở nướu vì có thể dẫn đến viêm xương sau xạ trị.

Bệnh tiểu đường

Bệnh tiểu đường thường kèm theo chứng khô miệng, niêm mạc miệng mỏng yếu và dễ nhiễm trùng.  Những yếu tố này làm cho bệnh nhân khó mang phục hình. Nước miếng ít đi chỉ làm giảm đi tính chất lưu của phục hình, còn những khiếm khuyết, dù rất ít, ở mặt niêm mạc của hàm giả hay ở sự thăng bằng khớp cắn, có thể gây ra những vết thương niêm mạc lành chậm.

Bệnh tim mạch và/hoặc bệnh hô hấp

Không được thực hiện những giai đoạn điều trị kéo dài và gây mệt mỏi cho các bệnh nhân này. Ở những bệnh nhân có nguy cơ viêm nội tâm mạc, cần hết sức chú ý để đừng tạo ra những vết thương ở nướu.

Rối loạn nội tiết

Rối loạn nội tiết đặc biệt gây nên những biến đổi niêm mạc, sự tiết nước miếng, chuyển hóa xương hay là vận động của hàm dưới, do đó phải dè dặt về dự hậu hoặc phải rất cẩn thận trong việc thực hiện phục hình.

Sự lão suy

Tình trạng lão suy nặng, với khả năng trí tuệ và thể chất hạn chế, gây nhiều khó khăn trong việc hợp tác khi thực hiện phục hình, cũng như trong sự thích nghi với phục hình.

Tiền sử phục hình

Bác sĩ phải biết nguyện vọng chính xác của bệnh nhân đồng thời cũng cần xác định bệnh nhân mất răng toàn bộ thuộc loại nào:

-         Bệnh nhân mất răng có mang hàm giả?

-         Bệnh nhân mất răng không mang hàm giả?

-         Bệnh nhân mất răng đã mang hàm giả lâu ngày ?

-         Bệnh nhân mất răng chỉ mang một hàm giả ?

-         Bệnh nhân mất răng có mang hàm giả và có than phiền?

Sangiuolo đề nghị phân thành hai loại:

a.      Những bệnh nhân chưa bao giờ mang phục hình toàn hàm: những ngày này buồn phiền do mất răng cũng như e sợ phải mang phục hính sau này, tuy nhiên trường hợp này không phức tạp bằng những người mang phục hình mà những phục hình gây khó chịu đau đớn cho người mang.

b.      Những bệnh nhân mất răng có mang phục hình:

*        Phục hình cũ được chấp nhận về mặt chức năng cũng như thẩm mỹ: là trường hợp dễ giải quyết nhất bởi vì bác sĩ đơn thuần chỉ làm giống như phục hình đã được chấp nhận.

*        Bệnh nhân có nhiều phục hình mà tất cả đều thất bại: rõ ràng là đối với loại bệnh nhân này cần nhiều thận trọng trong chẩn đoán, dự hậu, cũng như trong những giai đoạn khác nhau về phục hồi chức năng và thẩm mỹ.

Vì vậy yêu cầu bệnh nhân nói về tiền sử phục hình của họ như: "Bệnh nhân đã có kinh nghiệm mang phục hình toàn hàm chưa? Từ khi nào? Bệnh nhân có bao nhiêu hàm giả? Tại sao muốn làm hàm mới? Bệnh nhân chê hàm cũ ở điểm nào?" Nhờ câu trả lời cho những vấn đề trên, bác sĩ có thể xác định tốt hơn ý muốn của bệnh nhân và dự kiến được sự phức tạp của việc điều trị. Nếu bệnh nhân chuyển từ giai đoạn phục hình bán hàm sang toàn hàm, cần được báo về cách lưư giữ và những hạn chế của phục hình mới.

Tính chất tâm lý

Quan hệ tốt đẹp giữa bác sĩ và bệnh nhân là điều cơ bản để đạt được thành công trong phục hình toàn hàm. Việc điều trị sẽ là liều lĩnh hay thậm chí không thể điều trị được nếu không có sự thông cảm lẫn nhau hoặc bệnh nhân có những yêu cầu mà bác sĩ có thể nghĩ "vấn đề răng" chỉ là biểu lộ của "sự mất thăng bằng nội tâm", một vấn đề tâm lý mà việc điều trị không thuộc lĩnh vực chuyên môn của ngành răng hàm mặt.

Tin cùng chuyên mục